BÊN DÒNG THỊ TÍNH  (Phần 2)

Mỹ Phụng cho kêu chiếc GMC từ hậu cứ tới, và cho phép đàn em luân phiên ra chợ quận mua sắm và ăn uống sau nhiều ngày mệt nhọc. Mỗi chuyến đi về cho vài chục đàn em cũng chẳng có ảnh hưởng tới quân số là bao. Ông Dũng có kỳ kèo thì ông ấy nghe. Nhưng bỗng ông Dũng kêu máy - và lạ thật… cứ nghĩ tới ông ta là y như rằng có máy gọi.

Mỹ Phụng hơi chột dạ. Anh ta thử nghĩ tới nét mặt béo tốt của ông Dũng, thân mình ông chắc nậm, những ngón tay tròn múp như trái chuối cau đang cầm ống nghe, và tiếng nói rôm rả đầy tự tin. Đại tá Dũng nói bạch văn:

- Anh có bắt được một số con trâu phải không?

Mỹ phụng xác nhận là đúng, nhưng không nói gì thêm. Ông Dũng hỏi, “Bao nhiêu con?” rồi lấy giọng ôn tồn:

-Anh sẵn sàng trả lời ông tư lệnh. Lão dân biểu Phút ở Bình Dương họp báo nói sư đoàn ta đánh cắp trâu của dân chúng.

Anh liệu mà trình.

Mỹ Phụng nói mạnh:

-Tôi sẵn sàng gặp lão dân biểu; chỉ ngại báo chí vội đăng tin bậy bạ thì hơi phiền. Mà họ có đăng thì cũng phải ngượng mặt mà cải chánh xin lỗi ta thôi.

- Sao anh dám chắc như vậy với cánh nhà báo? Ông Dũng nói sau một giây ngần ngừ,- tôi sợ phen này anh lãnh đủ đấy.

Cuộc đàm thoại tạm ngưng. Mỹ Phụng thầm nghĩ: dù sao ông Dũng cũng dư biết những con trâu đã bắt trong căn cứ địch; ông ngại gì đám báo chí mà không nói rõ sự thật ra.

Viên trung sĩ nhất ban truyền tin nhìn Mỹ Phụng, tỏ vẻ ái ngại. Mỹ Phụng nói anh ta cho một hiệu thính viên đi theo, cẩn thận lấy một cuốn sổ tay trong đống tài liệu tịch thu xếp vô túi, rồi lên xe ra hướng xa lộ.

Tài xế cho đậu chiếc Jeep khuất ở đầu con phố để Mỹ Phụng đi bộ tới quán nước. Anh ta đoán không sai, bởi những người anh ta muốn xem mặt đã ngồi sẵn trong quán. Họ không nhận ra anh ta qua hai hoa mai màu ngụy trang mà Mỹ Phụng có ý che đi bằng chiếc khăn quàng màu tím.

Cô bé chủ quan chợt nhận ra Mỹ Phụng, và hơi nhíu mắt lại tỏ vẻ không vui. Cô ta đảo mắt về hướng mấy ông nhà báo. Khi Mỹ Phụng đến ngang chiếc quầy, cô bé nói lẹ và khẽ, “Anh ra phía sau ngay, em có chuyện muốn nói.” Mỹ Phụng đi trước; lát sau cô gái theo ra, vô đề ngay:

- Em muốn nói, về mấy ông nhà báo, có cả ông dân biểu Bình Dương thì phải. Họ bàn bạc cái gì về anh đó.

Mỹ Phụng làm bộ tươi cười, cảm ơn cô bé:

- Họ nói tôi là con trâu đen đủi phải không cô? Cô có nghĩ như thế không?

Cô bé bạo dạn giật giật cánh tay Mỹ Phụng, mỉm cười, “Anh nói nhỏ thôi, đẹp trai như thế mà… con trâu cái gì,” và tiếp:

- Em biết, bên đó là vùng Việt cộng, thì mấy con trâu là của việt cộng chứ. Nhưng lão dân biểu nói hăng lắm, cứ nói là trâu của dân chúng, dọa đem anh lên báo, dọa họp quốc hội đó. Lúc nãy ông ta chặn mấy người lính lại, và hỏi tên anh nữa, cả số hiệu tiểu đoàn của anh. Mấy anh lính nói họ gặp ông tư lệnh mà hỏi, họ không biết.

Nói xong, cô chủ quán dường như lấy làm lạ vì sao Mỹ Phụng có vẻ thản nhiên, tỉnh queo, và cảm thấy mình hơi vô duyên khi báo tin cho anh ta. Nhưng Mỹ Phụng nhẹ nhàng cầm tay cô bé:

- Thôi tôi phải về. Cảm ơn cô, mong sẽ gặp lại, nếu tôi không phải đi ? tù…

Cô gái dường như còn bịn rịn:

- Em nghĩ rồi anh cũng gỡ ra được thôi. Nếu cần em kêu mấy người dân làm chứng cho anh. Có sao nhắn tin cho em biết với, nhớ nhé. Em cũng lo cho anh ghê.

Mỹ Phụng cho lái xe thẳng ra phố Bến Cát, vô tiệm để sao một tờ giấy trong cuốn sổ ra thành nhiều bản, “Không có cái giấy 'hậu cần việt cộng' này, đời mình sẽ tàn trong ngõ hẹp mất thôi,” Mỹ Phụng mỉm cười với ý nghĩ cải lương kỳ cục này.
Khi anh ta về tới nơi đóng quân, trung úy Lượng đã có mặt. Lượng cho biết, lính đi chăn trâu về phiá xa lộ, gặp những nhà báo đến lấy tin chiến sự. Cũng có lão dân biểu tên là Phút ở Bình Dương đến nghe tin tức, thấy bầy trâu, họ tính làm ra to chuyện.

Lượng nói bộn chúng đã được biết về số chiến lợi phẩm, những con trâu, nhưng nhất định làm bộ không chịu hiểu, để bắt chẹt ta. Cuối cùng mấy tay nhà báo tỏ ý thương lượng lấy một số tiền để dẹp im câu chuyện đi, họ nói: các anh có trâu có súng có nhiều tiền, bỏ ra chút đỉnh có phải hơn không. Nghe vậy, Mỹ Phụng cố nén cơn giận trong lòng, “Một xu teng cũng không thí cho các anh” Cả ngày lính tôi lặn lội trong bùn lầy, có mồ hôi và máu đổ để có được mấy thứ này. Ta ăn thua đủ với các anh phen này… Nghĩ thế, nhưng anh ta vẫn cười nói tự nhiên với Lượng:

- Được, anh xin tên mấy tờ báo của họ cho tôi. Tôi bằng lòng biếu họ hai con trâu, và còn phải chịu ơn họ dài dài nữa, ô-kây?
Vấn đề quan trọng chót mà Mỹ Phụng chờ, mãi chưa thấy, đó là tiếng nói sang sảng của tư lệnh sư đoàn. Rồi chẳng phải chờ lâu, khoảng ba giờ chiều, hiệu thính viên cũng trao ống nghe, “Tư lệnh kêu thiếu tá; giọng ông gắt gỏng dữ lắm.”

Đã từ lâu, Mỹ Phụng nhớ như in cái dáng vẻ khác người của ông cựu trung úy cán bộ trường mẹ bao năm về trước: ông có dáng hiên ngang như một hiệp sĩ, có tia nhìn sắc như đèn pha đảo qua chiêu lại; hai tay khuỳnh khuỳnh cố hữu, gằn từng tiếng khi ra lệnh cho sinh viên sĩ quan. Nay, thì ông thầy quá là phong độ, có ngôi sao chuẩn tướng, và bước đường hanh thông binh nghiệp còn nhiều.

- Sao? Tư lệnh bắt đầu nói bằng bạch văn, anh làm mang tiếng khắp sư đoàn vì mấy cái con trâu kia, hả?

Hiệu thính viên lo thay cho Mỹ Phụng; nhưng anh ta bình thản:

- Thưa, thiếu tướng đã rõ, đó là trâu việt cộng từ mật khu, anh Dũng chắc đã trình thiếu tướng, có khẩu 82 cho thiếu tướng…
- Chiến lợi phẩm… bây giờ đã ra như thế này, ta ăn nói làm sao?- Tư lệnh lên tiếng.

Mỹ Phụng biết sẽ làm ông thầy không vui. Sư đoàn đả nổi tiếng qua những trận Cẩm Mỹ, An Ðiền, An Lộc… giúp đỡ người dân và được dân thương mến, rồi bây giờ mang tiếng… cướp trâu của dân chúng! Còn gì nhục nhã hơn? Mỹ Phụng lấy giọng tự nhiên:

 -Thưa Thiếu tướng, vậy tôi đề nghị giữ trâu lại, nhờ bên quận thông báo, ai có trâu thì đến nhận về, bổng dưng mà ta lại có thêm tù việt cộng.

- Anh dỡn mặt sao đây? Vướng vô đám hành chánh là tùm lum lên, tư lệnh dằn giọng.

Mỹ Phụng hình dung ra nét mặt giận dữ của tư lệnh, thấy mình đi quá đà:

- Vậy tôi xin tình nguyện dẫn mấy ông nhà báo và dân biểu Phút dắt trâu sang thăm bên mật khu một phen cho họ biết tay.

Tư lệnh hơi chùn giọng lại:

- Không giản dị như thế đâu. Anh chọc giận họ hay sao chớ? Ngừng một giây, tư lệnh tiếp, “Anh có sợ mất… mặt về vụ này không?”

Mỹ Phụng chợt cảm thấy một nỗi buồn nản rã rời. Anh ta thầm đoán ra ý nghĩa cũa hai chữ ‘mất mặt” hay “mất lon” nếu thực sự đây là một vụ vi phạm tài sản của dân chúng. Bài trắc nghiệm của mình đã xem là đúng. Những con trâu suýt nhận chìm anh ta, và anh ta muốn chấm dứt màn bi hài cho rồi:

- Trình thiếu tướng, tôi vừa xem xấp tài liệu việt cộng, có sổ sách kiểm kê đàng hoàng, kể cả về những con trâu, có giấy nhận dạng, tuổi tác, màu lông, những cải khoáy tròn trên lưng… đủ cả… chỉ thiếu những ngôi sao đỏ trên lưng trâu để làm vui lòng ông dân biểu mà thôi…

Mỹ Phụng nghe thấy tiếng cười nhẹ của ông tư lệnh trong ống liên hợp. Anh ta buông ống nghe, buồn, thoát được món nợ, lại buồn vẩn vơ. Anh ta lấy xe ra ngoài xa lộ.

Cuộc hành quân an ninh lãnh thổ mau kết thúc, thành công tốt đẹp. Một trận đánh cam go đáng kể đã xảy ra trong khu vực trung đoàn, nhưng tâm điểm của nó thuộc phạm vi đơn vị Mỹ Phụng. Tư lệnh Quân đoàn III hẳn là được tổng thống ban khen, nên ông ta hãnh diện ban khen sư đoàn, sư đoàn ban khen xuống ông Dũng…

Mỹ Phụng cảm thấy niếm vui đã bảo toàn được bình yên cho đơn vị và binh sĩ đàn em mình. Anh ta cho mỗi đại đội một con trâu, vị chi là năm con; làm… quà cho ông Dũng một con; thuyên chuyển lên tổng hành dinh một con. Xong.

Chút nữa trâu và người - ông dân biểu Bình Dương - đã nhận chìm Mỹ Phụng xuống dòng sông Thị Tính.

Hai ngày sau, có người con gái đứng bên quán vẫy tay theo đoàn quân, theo một người. Anh nhớ, nhắn tin cho em, anh nhé. Mỹ Phụng nhìn ra xa, lấp lánh một dòng sông Thị Tính trong ánh ban mai. Ðoàn xe bắt đầu chuyển bánh… anh nhớ nhắn tin cho em…

Ý-YÊN

Ý-Yên là bút hiệu của Thiếu Tá Phan Tấn Mỹ, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 3/52 Sư đoàn 18 trong trận chiến Xuân Lộc, tháng Tư 1975, hiện đang cư ngụ tại San Jose, California.

You are viewing the text version of this site.

To view the full version please install the Adobe Flash Player and ensure your web browser has JavaScript enabled.

Need help? check the requirements page.


Get Flash Player