Nuôi Mẹ

Nguyễn Phúc Sông Hương
(Viết để kính tặng những người con biết thương mẹ)

  Lúc đầu thì hai vợ chồng Hoàng và Hương muốn đem theo hai đứa con là bé Tuấn bốn tuổi và bé gái My hai tuổi về VN để cho ông bà nội thăm cháu, nhưng sau cùng, suy đi tính lại, Hoàng và Hương quyết định không đem hai con theo nữa mà để lại nhờ bà ngoại các cháu chăm sóc.

  Mùa này Sài Gòn đang nóng và rất nhiều muỗi. Nhà cửa ở Việt Nam lại chật chội và không được sạch sẽ cho lắm. Vợ chồng Hoàng Hương sợ các con không chịu được thời tiết và phương tiện eo hẹp ở VN sẽ dễ bị bệnh. Ngoài ra, cặp vợ chồng trẻ cũng muốn được rảnh tay chân, không vướng bận con cái để đi đây đi đó thăm bà con, bạn bè...

  Những ngày trước khi đi, Hương luôn luôn dặn mẹ: Mẹ nhớ chăm sóc hai đứa cẩn thận dùm con nghe. Ngoài cơm, mẹ phải cho mỗi đứa uống hai chai sữa buổi sáng và buổi tối trước khi đi ngủ. Ban đêm thỉnh thoảng mẹ phải thức dậy xem các cháu ngủ được không. Mẹ nhớ tắm rửa, thay áo quần hàng ngày cho các cháu. Mẹ phải thay tả lót thường xuyên cho con bé My. Mẹ phải canh chừng thằng Tuấn chạy vấp té. Mẹ đừng ham coi phim chuyện nữa, lỡ các cháu có chuyện gì... Thôi bây giờ con đem trả phim, khi nào con về sẽ thuê lại cho mẹ xem.

  Trở về Việt Nam chỉ sau hai ngày sống với cha mẹ chồng và gia đình anh hai của Hoàng, nhìn thấy cuộc sống vật chất tương đối thoải mái của gia đình chồng, Hương cảm thấy vui. Ngôi nhà gạch hai tầng với những trang bị khá đầy đủ, những bữa cơm không thiếu thức ăn; tất cả có được, phần lớn do tiền bạc của hai vợ chồng Hương gởi về hàng tháng. Bà mẹ chồng tuổi cũng gần sáu mươi, bằng tuổi mẹ Hương nhưng trông tươi vui và khoẻ mạnh hơn nhiều. Ba má chồng trách Hương sao không đưa hai đứa cháu về.

  Khi ba má chồng hỏi để cháu lại mà ai trông coi, Hương trả lời có bà ngoại chăm sóc.

  - Sao các con lại bắt má giữ cháu? Tội nghiệp chị bển chắc thương các cháu lắm. Má đây thương cháu thì thương, bồng ẵm hôn hít một lúc thì được chứ chăm sóc cả ngày thì má không làm nổi.
  - Thưa má, má con đã quen rồi. Hương trả lời má chồng như là một xác định việc giữ cháu là công việc của mẹ mình.

  Trong gia đình, ngoài trừ anh hai của Hoàng là công nhân viên nhà nước, sáng đi tối về. Mấy đứa cháu thì đến trường. Ở nhà thường chỉ còn bà chị dâu lo đủ mọi việc trong nhà từ vệ sinh dọn dẹp nhà cửa, nấu nướng, giặt rửa cho cả gia đình. Làm việc nhiều, vất vả như vậy nhưng không bao giờ Hương thấy chị tỏ ra buồn phiền. Chị rất kính trọng cha mẹ chồng, nói năng bao giờ cũng lễ độ.

  Bố Hoàng thỉnh thoảng còn ở nhà chăm sóc vài cây hoa kiểng, vui với ba đứa cháu nội, còn mẹ Hoàng thì vắng nhà thường xuyên. Bà chỉ nghỉ đánh tứ sắc với bạn bè trong mấy ngày đầu khi hai vợ chồng Hoàng trở về, vì thương con trai như bà nói . Mấy bà bạn đến gọi, bà đi ngay. Má già, có con nhờ con, vui được ngày nào hay ngày đó. Mình không vui chơi, hưởng phước tuổi già người ta chê có con trai ở Mỹ mà kẹo. Ba má chồng đôi lần hỏi thăm về công việc làm của hai vợ chồng Hương ở Mỹ nhưng có vẻ không quan tâm lắm. Đối với họ, mọi công việc ở Mỹ đều dễ làm và dễ kiếm tiền.

  Đôi lúc Hương cũng muốn tỏ cho ba má chồng biết sự làm việc cực nhọc, vất vả của hai vợ chồng Hương ở Mỹ để vừa đủ sống vừa giúp cho gia đình, nhưng sợ làm chồng buồn và gia đình chồng bảo mình kể lể công ơn nên Hương phải im lặng.

  Giúp gia đình chồng, với Hương, đó là bổn phận mà Hương sung sướng thực hiện vì đó cũng là một thứ hạnh phúc trong cuộc sống chồng vợ. Hương biết người con trai, dù đã có gia đình riêng vẫn không quên bổn phận đối với cha mẹ. Người vợ Việt Nam nào không biết đức tính đó nơi người chồng thì hạnh phúc gia đình sẽ bị sứt mẻ. Và ngược lại, người chồng cũng phải hiểu biết tình gia đình ruột thịt nơi người vợ của mình. Hương phải thừa nhận là Hoàng rất thương và quý má vợ. Chính nhiều lần Hoàng đã rầy la Hương khi Hương có những lời nói không lễ phép đối với mẹ. Má ở nhà giữ cháu mà lại để cho nó chạy té sưng trán. Má cho con My uống sữa không đủ nên nó khóc đêm...

  Trong những lần gọi điện thoại về Mỹ, Hương chỉ quan tâm lo lắng đến hai con chứ không có chút gì lo lắng đến mẹ. Mấy đứa có khoẻ không má. Mấy đứa có ăn cơm, uống sữa đều không má. Mấy đứa có khóc nhiều không má... Thế thôi. Trái tim Hương chỉ dành cho hình ảnh hai đứa con, lo lắng, nhớ thương nắm ruột của mình, mà không nghĩ ngợi gì đến người mẹ đã mang nặng đẻ đau nuôi mình khôn lớn. Người ta bảo nước mắt chảy xuống. Nhưng mấy ai hiểu từ đâu mình mới có những giòng nước mắt này.

  Tối qua, nằm bên chồng nghe chồng nhắc đến mẹ, Hương mới cảm thấy xót xa. Phải, Hoàng nói đúng, mẹ ở đây nhờ vợ chồng Hoàng chu cấp nên sung sướng hơn mẹ ở bên Mỹ nhiều . Mẹ ở đây không lo gì hết. Nhà cửa đã có con dâu chăm sóc. Thức ăn đã có người hầu hạ. Mẹ ở đây muốn đi chơi là đi, có chồng, có con đưa đón. Mẹ ở đây gọi thì con dạ, con thưa, mẹ ở Mỹ sống với con thì...

  Mấy năm nay rồi, sau khi ba mất, mẹ về sống với Hương. Anh Hiếu có gia đình riêng sống ở tiểu bang xứ lạnh, mẹ không chịu được. Chị Hiếu lại là người vợ muốn lấn át chồng. Anh Hiếu không phải quá sợ vợ nhưng muốn gia đình yên, con cái có đủ cha, đủ mẹ nên anh nhịn. Chị Hiếu xem thường chồng thì có bao giờ lại kính nể mẹ chồng. Con gái thương mẹ và nuôi mẹ, chăm sóc mẹ . Ai cũng bảo như vậy. Mẹ cũng nghĩ như vậy. Nhưng từ ngày mẹ về với Hương, mẹ chưa bao giờ ăn không ngồi rồi để Hương phải nuôi, phải hầu hạ. Mẹ giữ con, chăm sóc con cho Hương từ đứa thứ nhất, rồi đứa thứ hai.

  Vợ chồng Hương đi làm việc từ sáng đến chiều, mẹ ở nhà, mẹ làm người giữ trẻ. Giữ con người ta thì nhận tiền công, giữ cháu đôi lúc còn bị con rầy, con chê. Mẹ nấu nước khuấy sữa không được sôi nên con My bị tiêu chảy. Tại mẹ không canh giữ nên thằng Tuấn chạy té ... Tại mẹ ...

  Rất nhiều lần Hương đã đổ lỗi cho mẹ, thậm chí đã có lời nói và thái độ xem thường mẹ, có khi xem mẹ như là một gánh nặng dù mẹ chưa bao giờ ngửa tay xin Hương một đồng.

  Khi Hoàng bảo Hương hàng tháng phải đưa tiền cho mẹ tiêu thì Hương thường nói mẹ biết tiêu gì mà đưa.

  Mẹ cầm vài chục Hương cho, dành dụm gởi về cho chị em ở Việt Nam. Đó là niềm vui của mẹ, như niềm vui đỡ đần việc nhà cho con, săn sóc cho cháu.

  Đưa tiền cho mẹ rồi mẹ gởi về Việt Nam cho bà con hết. Hương thường trách mẹ, không đồng ý việc mẹ gởi giúp bà con trong lúc chính vợ chồng Hương hàng tháng đều phải gởi tiền về cho gia đình bên chồng.

  Thật ra thì Hương thương mẹ, rất thương mẹ, nhưng Hương đã hời hợt, không biết kính trọng mẹ bởi mẹ dễ dàng với con và thương con cháu quá.

  Lần này trở lại Mỹ phải gởi con đến nhà giữ trẻ, không được bắt mẹ cực nhọc vì cháu nữa, phải tự chăm sóc nhà cửa đừng để mẹ phải còng lưng, ăn xong vất chén bát chờ mẹ rửa ...

  May mà mẹ Hương còn sống. Nếu không thì những lúc này Hương đau đớn biết bao nhiêu.

  Sáng nay Hương gọi điện thoại qua Mỹ và báo cho mẹ biết vợ chồng Huơng sẽ rời VN sớm hơn nửa tháng. Khi mẹ hỏi tại sao trở về sớm thì Hương bật khóc và trả lời: con nhớ mẹ quá. Về bên đó rồi con sẽ đưa mẹ đi chơi, thuê nhiều phim chuyện cho mẹ xem...

  Đầu phone bên kia không có tiếng nói. Hương hoảng hốt gọi mẹ. Gần cả phút sau Hương mới nghe tiếng thằng Tuấn hỏi ngoại văng vẳng trong phone sao ngoại khóc hả ngoại.

  Chắc mẹ khóc vì đã bao năm rồi bây giờ mẹ mới nghe lại được câu nói dễ thương của đứa con gái ngày trước khi đi học xa thường gọi phone về nhà... Con nhớ mẹ quá mẹ ơi!

Nguyễn Phúc Sông Hương

You are viewing the text version of this site.

To view the full version please install the Adobe Flash Player and ensure your web browser has JavaScript enabled.

Need help? check the requirements page.


Get Flash Player