Thư hậu phương

NBT2
NBT

  Sài Gòn ngày tháng năm

  Các anh Chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa kính mến!
 
  Thưa các anh chiến sĩ .

Chiều nay lúc tan học, trên đường về em thấy các anh đi thật đông về hướng Hậu Giang. Những đoàn xe GMC nối tiếp nhau, làm bụi bay mịt mù. Trên xe, các anh ngồi chen chúc nhau, mặc toàn áo trận màu xanh rừng núi, mỗi anh đều cầm súng, còn quanh thắt lưng các anh em thấy nai nịt những băng đạn, dao găm, bi đông nước. Da mặt và cánh tay các anh đều sạm nắng, nhưng trên những khuôn mặt rắn rỏi các anh lại có những nụ cười.

  Các anh đi đâu? Em không biết, nhưng em tự nhủ: chắc các anh lại đi hành quân đánh nhau với Việt cộng. Từ lúc đó, đến giờ phút này đây, ngồi trước sách vở ngổn ngang trên bàn học, mà em chẳng học được gì cả. Hình ảnh các anh chập chờn trước mắt và làm cho em cứ nghĩ đến các anh mãi.. Em tự hỏi: giờ này đây, trong đêm này đây, các anh lúc ban chiều hiện ở đâu? Đang xuất trận với kẻ thù, hay đang bố trí ở một khu rừng nào đó để phục kích Việt cộng?

  Và trong giờ phút này đây, các anh có đang nghe những người em gái hậu phương gởi tiếng nói đến các anh qua làn sóng điện chăng? Thật tình, em mong các anh đang nghe tiếng nói của chúng em, vì dù các anh đang canh gác ở một đồn hậu tuyến, hoặc đang nằm phục kích kẻ thù trong bóng tối, hay các anh đang nằm thoải mái trong một căn lều nào đó, em nghĩ rằng các anh không khỏi thấy lòng trống trải, và trong một giây phút chóng qua, chắc các anh có thể đang nhớ đến làng mạc, quê hương, đến những người thân yêu mà các anh phải xa cách vì hiện tại chiến tranh do cộng sản gây ra. Vì thế, em hy vọng tiếng nói của chúng em gởi qua làn sóng điện sẽ đem đến các anh cảm tưởng tốt đẹp như đang nghe những người em hiền dịu kể chuyện tâm tình, tuy xa các anh về không gian mà gần các anh trong tâm tưởng. Hơn nữa, em mong ác anh tin rằng các anh đi chiến đấu ở tiền tuyến xa xôi, nhưng không bao giờ các anh lẻ loi, cô độc, vì ở nơi hậu phương này, vẫn có chúng em luôn nghĩ nhớ đến các anh, thầm nhắc đến tên các anh như những nguời ân nhân quý báu.

  Cũng như những đêm khác, đêm nay cũng có những tiếng súng vang dội từ bóng tối đồng quê, lại càng làm cho em nghĩ đến các anh nhiều hơn nữa. Chúng em biết rằng khi các anh khoác chiến y, dấn thân vào vùng khói lửa, các anh đã nuôi chí hy sinh vì quốc gia, dân tộc, nhưng xương máu của các anh, đối với chúng em vẫn là những gì thật quý báu. Các anh không nề hà gian khổ, nhưng đời sống gian khổ của các anh vẫn làm chúng em xúc động. Cũng là những người công dân của đất nước, nhưng các anh nhận lãnh nhiệm vụ tiền phong trong cuộc chiến đấu chống cộng sản xâm lăng, điều đó chứng tỏ các anh có lòng yêu nước thật đậm đà, một đức hy sinh thật cao cả. Các anh đã biểu dương sức mạnh cùng chí bất khuất của dân tộc trên các nẻo đường đất nước, án ngữ quân thù, không cho chúng cướp nước, hại dân. Hình ảnh hiên ngang của các anh, làm sao chúng em quên được? Và làm sao mọi người có thể dửng dưng trước sự hiện diện của các anh trên khắp chiến trường?

  Thưa các anh, đó là những cãm nghĩ chân thành của em xin gởi đến các anh, với hy vọng rằng những dòng chữ thô sơ này có thể đem đến các anh một nguồn vui nho nhỏ. Em xin cầu chúc các anh nhiều sức khỏe, chiến đấu thắng lợi thật nhiều trong những ngày sắp đến.

Ngọc Mai
Trung học Nguyễn bá Tòng Sài Gòn
  Ghi chú: Lá thư này đã được những em gái hậu phương đọc trên đài tiếng nói Quân Đội Sài Gòn năm 1973 trong chương trình Dạ Lan được phát thanh mỗi đêm từ 20 giờ.

Thư tiền tuyến

ts18-2
kbc4385

Từ KBC 4385, ngày tháng năm

Ngọc Mai và những em gái hâu phương thương mến!
 
  Tôi xin được mạn phép với các anh chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa để hồi âm lá thư mà Ngọc Mai đã viết gởi cho các anh, đã được đọc trên đài phát thanh Quân Đội trong chương trình Dạ Lan mấy tháng trước, bởi vì trước đây khi chưa nhập ngũ tôi đã là học sinh của trường Nguyễn bá Tòng vào những năm 1962-1965 nên rất có cảm tình với Ngọc Mai em gái nữ sinh Nguyễn bá Tòng gửi thư cho các anh chiến sĩ ngoài mặt trận..
  Viết thư này cho Ngọc Mai khi Đại Đội anh vừa mới chấm dứt cuộc hành quân giải tỏa Đất Đỏ Long Điền thuộc Bà Rịa Phước Tuy. Đây là cuộc hành quân khi anh nắm giữ chức vụ Trung đội trưởng đầu tiên lúc mới ra trường Bộ Binh Thủ Đức… Thị xã Đất Đỏ đã bị Việt Cộng chiếm cứ từ mấy ngày qua, Đại Đội Trinh Sát 18 có nhiệm vụ giải toả, từ quốc lộ vào thị xã Đất Đỏ là đồng trống phải băng qua những buị tre và bụi cây râm rạp, cây cối không lớn lắm, từ tầm xa ở trên đường vào thị xã Đất Đỏ Việt Cộng leo trên những ngọn cây chúng có thể dễ dàng quan sát khi quân ta di chuyển, nên Đại Đội đã phải ra chia từng tóan nhỏ, khi di chuyển dựa vào những bụi tre bụi cây, cố gắng tiến chiếm lại thi xã tránh sự thiệt hại cho dân chúng càng nhiều càng tốt, cho nên hạn chế bắn pháo binh. Cuối cùng sau 2 ngày Đại Đội cũng đã chiếm lại được thị xã kết quả ta tịch thu được một số vũ khí các loại. Việt cộng chết 11 tên, phía Đại Đội Thiếu Uý Đoàn Thước Đại Đội Trưởng Đại Đội 18 Trinh Sát đã hy sinh đền nợ nước khi ông bị chúng bắn sẻ lúc đang điều động từng trung đội từng toán nhỏ tiến chiếm mục tiêu để giải tỏa thị xã. Xin các em gái hậu phương dành một phút cầu nguyện cho Cố Trung Uý Đoàn Thước đã hy sinh để tái chiếm lại thị xã Đất Đỏ bị địch chiếm từ mấy ngày qua…

  Xin thay mặt cho các anh chiến sĩ VNCH cám ơn Dạ Lan và những người em gái hậu phương như Ngọc Mai đã dành cho các anh những tình cảm thân thương của người hậu phương thành phố đối với người tiền tuyến, hay nói đúng hơn là những cô em gái đang còn tuổi cắp sách đến trường thổ lộ tâm tình bằng những tấm lòng cảm thương cái gian khổ, chia sẻ những nỗi cực nhằn cay cực của các anh, an ủi khích lệ các anh, những người lính ngoài mặt trận, như vậy các anh luôn nghĩ rằng các anh chiến đấu các anh hy sinh cũng không phải là việc làm vô nghĩa…

  Với anh và các anh chiến sĩ mọi quân binh chủng trên khắp mọi chiến trường vẫn thường xuyên lắng nghe đài tiếng nói Quân Đội với chương trình Dạ Lan chỉ trừ khi các anh đang di chuyển hành quân. Nhất là được nghe chính giọng nói của Dạ Lan, của những cô em gái hậu phương đã làm cho các anh đỡ cảm thấy cô đơn bớt nỗi nhớ nhà. Cám ơn Ngọc Mai đã dành ưu ái cho các anh chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa. Các anh nghĩ rằng cuộc chiến đấu chống cộng sản xâm lược là nghĩa vụ và là bổn phận của các anh, người trai trong thời chiến.

  Vì thế các anh luôn tâm niệm rằng nhiệm vụ của các anh phải làm là bảo vệ sư Tự Do và đem an vui đến cho người dân Việt Nam nên các anh không nề hà gian khổ kể cả sự hy sinh tính mạng.

  Một lần nữa xin cám ơn Ngọc Mai và những em gái hậu phương, chúc các em vui vẻ và nhất là luôn tươi trẻ, học hành thật giỏi để sau này giúp ích cho nước cho nhà.

  Chuẩn Uý Vũ Đức
  Đại Đội 18 Trinh Sát - Sư Đoàn 18 Bộ Binh
  KBC 4385

Ghi Chú: Lá thư này xin nhờ Dạ Lan chuyển đến Ngọc Mai trường Trung học Nguyễn bá Tòng (đường Bùi thị Xuân Sàigòn)

You are viewing the text version of this site.

To view the full version please install the Adobe Flash Player and ensure your web browser has JavaScript enabled.

Need help? check the requirements page.


Get Flash Player